Please login !!!

You are not connected. Please login or register

bằng lăng tím

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down  Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]

1 bằng lăng tím on Sat Jun 05, 2010 11:52 am

edogawaconan


Tiểu học
Tiểu học
Cool
tháng 4 năm ngoái, khi tui chuẩn bị thi học kỳ 2 cũng là lúc tui nghe bài hát bằng lăng tím.
ko co thoi wen nghe nhac va càng ko thik thể loại trữ tình, xong ko hiểu sao tui lại nghe bài này và 1 tuần sau đó thì ko thể nào quên!

Thế là hè về rồi đấy! Về trên những vạt nắng, mà có lẽ là về từ lâu lắm rồi. Bận rộn quá mà chẳng để ý thôi. Tháng 5 qua trên những chùm phượng đỏ, tím bằng lăng và mang theo những âm thanh nghe đến xót lòng của ve sầu. Lại chia tay, lại lao vào ôn thi, lại khóc rồi lại cười...

Nhớ cái thời áo trắng cắp sách đến trường mà đầy ắp kỷ niệm.

Nhớ những lần đang trong giờ học, chỉ cần thoáng thấy bóng mấy người to cao đi ngang qua cửa sau của lớp là một loạt tiếng động xột xoạt vang lên. T.A đến kiểm tra chuyện đồng phục đấy. Vội vàng đút nham nhở đuôi áo vào trong quần. Hình như nhớ mang máng có đứa nào mặc áo trắng nhưng không phải là đồng phục của trường, lại thêu thêm mấy hình con chim con cò… hic, cũng bị tống xuống văn phòng lập biên bản. Ác quá!
Nhớ những ngày cuối cùng của thời cấp ba… Giờ học ít vậy, nhưng sao không thấy vui? Tâm trạng đứa nào cũng như nhau. Không nhớ đứa nào thút thít trước, rồi đồng loạt tất cả khóc thì phải. Mình nhớ có đứa ôm mình chặt quá, nước mắt nó làm ướt nhèm vai áo. Giờ thì nó ổn rồi. Sắp cưới!

Nhiều kỷ niệm quá không sao kể hết. Thời áo trắng không còn là hiện tại. Cho nên mỗi tháng 5 về, vô tình đi qua trường cũ , lại xúc động đến muốn khóc khi thấy áo trắng ở cổng trường.Bỗng dưng lại thèm lắm tà áo trắng học trò. Thèm những vòng xe đạp vô tư trên con đường vắng tiếng bước chân. Thèm được bon chen trong cái căng tin nhỏ của trường. Thèm một ánh mắt nhìn trộm để rồi ngó lơ khi bị phát hiện…

Ôi thuở học trò sao đáng yêu đến thế? Để giờ đây, khi đã trưởng thành, bước trên đường đời, bước trên những gian truân, dối trá của cuộc sống, lại thèm đến vậy chiếc cặp chéo vai. Và những câu nói vụng về như kiểu “Tớ thích ấy”…

Hôm nay ngồi nghe lại bh nay mà mún khóc. Viết cho một thời đã xa. Viết để tự thưởng cho mình những cảm xúc thật hiếm có trong cuộc sống bận rộn này. Và viết để coi như một sự tạ lỗi vì tất cả các lần họp lớp ta đều lặn mất tăm. Viết vì tháng 5 đến rồi cũng qua !

12a7 ơi! Mọi người vui và thành công trong cuộc sống nhé!
(dành riêng cho em,1 cậu bé vô tư,chờ em ở giảng đường nhá!)( THANK VÌ CÂU NÓI: "ĐỪNG BAO GIỜ TỪ BỎ ƯỚC MƠ" của e,Châu chấu,yêu em!)

Xem lý lịch thành viên

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang  Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]

Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết